Có những miền đất chỉ cần một lần đặt chân đến, người ta sẽ nhớ rất lâu.
Không phải bởi nơi ấy có những con đường rộng, những tòa nhà cao tầng hay những ánh đèn rực rỡ về đêm, mà bởi ở đó, thiên nhiên khắc nghiệt đến mức mỗi bước chân của con người đều mang theo một câu chuyện.
Cao nguyên đá Đồng Văn là một miền đất như thế.
Những dãy núi đá nối tiếp nhau, dựng đứng giữa trời. Những cung đường quanh co men theo sườn núi. Những bản làng nằm khuất sau những triền đá. Mùa đông, gió hun hút tràn qua những khe núi. Mùa hè, nắng rót xuống những vách đá tưởng như cháy bỏng.
Ở nơi đất ít hơn đá, người dân vẫn gieo hạt.
Ở nơi đường đi khó hơn những vùng đồng bằng, trẻ em vẫn đến trường.
Ở nơi cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, những mái nhà vẫn đỏ lửa mỗi chiều.
Và cũng ở nơi ấy, những người chiến sĩ Công an xã ngày ngày âm thầm làm nhiệm vụ giữ gìn bình yên cho nhân dân.
Sà Phìn nằm giữa không gian đặc biệt ấy.
Một vùng đất mang trong mình những dấu tích lịch sử, những giá trị văn hóa đặc sắc của đồng bào Mông, những con đường đá uốn quanh triền núi và một cuộc sống đang từng ngày chuyển mình. Nơi đây, truyền thống và hiện đại gặp nhau; những phong tục lâu đời song hành cùng nhịp sống mới; những bản làng bình dị đứng trước những cơ hội phát triển nhưng cũng đối diện với không ít thách thức về an ninh, trật tự trong quá trình hội nhập.
Mỗi ngôi nhà, mỗi con đường, mỗi bản làng ở Sà Phìn đều có câu chuyện riêng.
Và trong những câu chuyện ấy có câu chuyện về những người Công an xã.
Họ không phải những con người xa lạ.
Họ đi trên những con đường mà người dân vẫn đi. Họ đứng trước những cổng nhà mà người dân vẫn mở. Họ ngồi bên những bếp lửa mà người dân vẫn quây quần. Họ nghe những câu chuyện về cuộc sống, về gia đình, về mùa màng, về những khó khăn và cả những ước vọng rất bình dị của đồng bào.
Có những ngày, nhiệm vụ của họ là giải quyết một vụ việc.
Có những ngày là tuyên truyền pháp luật.
Có những ngày là tuần tra, nắm tình hình địa bàn.
Có những ngày lại chỉ đơn giản là đến một gia đình, ngồi xuống, lắng nghe và tháo gỡ một mâu thuẫn trước khi nó trở thành điều đáng tiếc.
Những công việc ấy lặp đi lặp lại.
Không ồn ào.
Không phải công việc nào cũng có thể trở thành một thành tích.
Nhưng chính những việc tưởng như nhỏ bé ấy lại góp phần làm nên một điều lớn lao: sự bình yên của nhân dân.
Và phía sau sự bình yên ấy là một nền tảng không thể thiếu: sự lãnh đạo của Đảng.
Ở những hội trường lớn, người ta thường nói về xây dựng Đảng bằng những nghị quyết, chương trình, kế hoạch và những mục tiêu lớn. Nhưng ở cơ sở, sức sống của nghị quyết được đo bằng những điều rất cụ thể.
Đó là khi người dân được bảo vệ.
Là khi một vụ việc được giải quyết kịp thời.
Là khi người dân hiểu pháp luật hơn.
Là khi một gia đình tìm lại được sự bình yên.
Là khi một thanh thiếu niên được định hướng để không bước vào con đường vi phạm pháp luật.
Là khi người dân tin tưởng gọi điện cho Công an mỗi khi có vấn đề xảy ra.
Đối với Công an xã Sà Phìn, thực hiện nhiệm vụ chính trị không thể tách rời nhiệm vụ xây dựng Đảng, xây dựng lực lượng. Bởi bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở không chỉ là nhiệm vụ chuyên môn, mà còn là nhiệm vụ chính trị gắn trực tiếp với cuộc sống của nhân dân.

Muốn giữ được bình yên lâu dài, trước hết phải giữ được lòng dân.
Muốn nhân dân tin vào chính quyền, tin vào lực lượng Công an, người cán bộ phải đến với dân bằng trách nhiệm, bằng sự chân thành và bằng những việc làm cụ thể.
Đó là một hành trình không có điểm kết thúc.
Bởi ngày hôm nay người dân tin mình, ngày mai vẫn phải tiếp tục giữ gìn niềm tin ấy.

Một cán bộ Công an có thể hoàn thành một hồ sơ trong vài giờ. Nhưng để xây dựng niềm tin của một cộng đồng, có khi cần nhiều năm.
Một vụ việc có thể được xử lý bằng quy định của pháp luật. Nhưng để hóa giải những mâu thuẫn bắt nguồn từ đời sống, từ phong tục, từ quan hệ gia đình, họ hàng và những hiểu lầm lâu ngày, người cán bộ cần nhiều hơn một điều luật.
Cần sự kiên trì.
Cần sự mềm dẻo.
Cần bản lĩnh.
Và trên hết, cần một tấm lòng.
Buổi sáng ở Sà Phìn thường bắt đầu rất sớm.
Khi những đám mây còn vương trên sườn núi, bản làng đã bắt đầu thức dậy. Một vài mái nhà bốc khói. Tiếng bước chân. Tiếng gọi nhau. Tiếng xe máy chạy trên những con đường dốc. Cuộc sống bắt đầu.
Ở một nơi khác, người ta có thể bắt đầu ngày làm việc bằng việc mở cửa văn phòng.
Ở Sà Phìn, một ngày làm việc của cán bộ Công an xã có thể bắt đầu từ một cuộc điện thoại.
Có thể là người dân cần hướng dẫn thủ tục. Có thể là một vụ việc cần xác minh. Có thể là thông tin về một người lạ xuất hiện trên địa bàn. Có thể là mâu thuẫn gia đình. Có thể là một vụ việc liên quan đến thanh thiếu niên. Có thể là một sự cố bất ngờ.
Và cũng có thể chẳng có chuyện gì nghiêm trọng.
Nhưng cán bộ vẫn phải xuống cơ sở.

Bởi đặc thù của công tác Công an là không thể chỉ ngồi chờ vụ việc xảy ra.
Muốn giữ an ninh từ sớm, từ xa, phải nắm được địa bàn.
Muốn phòng ngừa tội phạm, phải hiểu con người.
Muốn phát hiện những nguy cơ tiềm ẩn, phải biết điều gì đang diễn ra trong từng thôn, từng bản.
Vì thế, những bước chân của cán bộ Công an xã trở thành một phần quen thuộc trong đời sống của người dân.
Có khi họ đi cùng cán bộ thôn.
Có khi đi cùng người có uy tín.
Có khi đến gặp một gia đình.
Có khi gặp một nhóm thanh niên.
Có khi trò chuyện với người cao tuổi.
Có khi hỏi thăm việc học hành của trẻ nhỏ.
Những cuộc gặp ấy không phải lúc nào cũng có biên bản.
Nhưng đều có giá trị.
Bởi thông tin quan trọng nhất của công tác Công an đôi khi không nằm trong một tập hồ sơ.
Nó nằm trong ánh mắt của người dân.
Trong một câu nói.
Trong một sự thay đổi bất thường.
Trong một mối quan hệ đang có dấu hiệu rạn nứt.
Trong tâm trạng của một thanh niên.
Trong sự lo lắng của một người mẹ.
Người cán bộ cơ sở phải biết lắng nghe những điều ấy.
Đó chính là nghiệp vụ được xây dựng từ lòng dân.
Có một cách hiểu rất giản dị về hai chữ “gần dân”.
Đó là khi người dân có thể tìm đến cán bộ mà không cảm thấy sợ hãi.
Đó là khi một người phụ nữ có chuyện khó nói vẫn dám tìm đến Công an để nhờ giúp đỡ.
Đó là khi một gia đình có mâu thuẫn biết rằng cán bộ sẽ lắng nghe cả hai phía.
Đó là khi một thanh niên có nguy cơ vi phạm pháp luật vẫn còn một người cán bộ kiên trì khuyên bảo, giúp họ nhận ra con đường đúng.
Đó là khi người già trong bản biết rằng nếu có chuyện bất thường, họ có thể gọi cho lực lượng Công an.
Và đó cũng là khi trẻ em nhìn thấy màu áo Công an không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng cảm giác an tâm.
Bởi vậy, công tác Công an ở cơ sở không chỉ là đấu tranh với tội phạm.
Đó còn là công tác dân vận bằng chính hành động hằng ngày.
Một lời giải thích nhẹ nhàng có thể hóa giải một hiểu lầm.
Một lần đến tận nhà có thể ngăn một vụ việc đáng tiếc.
Một cuộc trò chuyện đúng lúc có thể giúp một thanh niên tránh xa con đường sai trái.
Một sự tận tụy đúng lúc có thể khiến một người dân thêm tin vào chính quyền.
Những điều ấy không phải lúc nào cũng được ghi thành thành tích.
Nhưng lại là những viên đá nhỏ xây nên thành trì lớn nhất của an ninh nhân dân: lòng tin.
Ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số, công tác tuyên truyền, phổ biến giáo dục pháp luật có ý nghĩa đặc biệt.

Pháp luật nếu chỉ nằm trên trang giấy thì chưa đủ.
Pháp luật phải đến được với người dân bằng ngôn ngữ mà họ hiểu, bằng cách thức phù hợp với phong tục, tập quán và đời sống thực tế.
Người cán bộ Công an vì thế không chỉ cần nắm chắc pháp luật mà còn phải biết cách nói cho dân hiểu.
Có khi là một buổi tuyên truyền tại nhà văn hóa thôn.
Có khi là một cuộc nói chuyện bên bếp lửa.
Có khi là vài phút trao đổi sau một vụ việc.
Có khi là lời nhắc nhở đối với một gia đình đang có mâu thuẫn.
Từng chút, từng chút một, nhận thức pháp luật của người dân được nâng lên.
Khi người dân hiểu pháp luật, họ biết cách tự bảo vệ mình.
Khi người dân tin tưởng pháp luật, họ chủ động phối hợp với lực lượng chức năng.
Khi người dân trở thành chủ thể tham gia giữ gìn an ninh, trật tự, sức mạnh bảo vệ địa bàn sẽ không còn chỉ nằm trong tay lực lượng Công an.
Nó trở thành sức mạnh của cả cộng đồng.
Đó chính là thế trận lòng dân.
Trong công tác Công an, một vụ án được khám phá là một kết quả đáng ghi nhận.
Nhưng nếu một vụ án không xảy ra, đó mới là kết quả tốt hơn.
Bởi phía sau mỗi vụ việc là một gia đình. Một người bị tổn thương. Một cuộc sống bị đảo lộn. Một cộng đồng có thể bị ảnh hưởng.
Vì vậy, phòng ngừa luôn là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.
Ở Sà Phìn, phòng ngừa không chỉ là tuần tra.
Đó còn là việc nắm tình hình, nắm địa bàn, nắm những biến động trong đời sống, phát hiện sớm các mâu thuẫn, phối hợp với chính quyền và các tổ chức đoàn thể, phát huy vai trò của người có uy tín, quan tâm đến thanh thiếu niên, tuyên truyền cho người dân và xây dựng ý thức tự phòng, tự quản trong cộng đồng.
Khi một bản làng biết tự bảo vệ mình, sức mạnh của lực lượng Công an được nhân lên.
Khi mỗi gia đình biết giáo dục con em, xã hội có thêm một lớp phòng vệ.
Khi người dân biết cung cấp thông tin, tội phạm khó có nơi ẩn náu.
Đó là lý do “thế trận lòng dân” không phải khái niệm trừu tượng.
Nó bắt đầu từ những con người cụ thể.
Trong đời sống cộng đồng của đồng bào dân tộc thiểu số, người có uy tín luôn có vai trò quan trọng.
Họ có thể là trưởng thôn. Có thể là người cao tuổi. Có thể là người am hiểu phong tục. Có thể là người được cộng đồng tin tưởng.
Có những điều cán bộ nói một lần, người dân chưa chắc đã nghe. Nhưng nếu người có uy tín nói lại bằng ngôn ngữ và cách diễn đạt quen thuộc, hiệu quả có thể khác hẳn.
Bởi vậy, công tác vận động quần chúng ở Sà Phìn không thể tách rời việc phát huy vai trò của những người có uy tín.
Công an xã cần phối hợp với họ. Lắng nghe họ. Trao đổi với họ. Cùng họ tuyên truyền, vận động nhân dân.
Đó cũng là một biểu hiện của tư duy dân vận hiện đại.
Không làm thay nhân dân.
Không đứng trên nhân dân.
Mà phát huy sức mạnh của nhân dân.
Một người có uy tín có thể giúp hóa giải một mâu thuẫn.
Một trưởng thôn có thể giúp truyền đạt chủ trương đến từng hộ.
Một người cao tuổi có thể khuyên thanh niên tránh xa tệ nạn.
Một người mẹ có thể bảo vệ con mình khỏi những nguy cơ trên không gian mạng.
Một giáo viên có thể phát hiện những thay đổi bất thường của học sinh.
Khi tất cả cùng tham gia, công tác bảo đảm an ninh, trật tự không còn là nhiệm vụ riêng của Công an.
Đó là nhiệm vụ của cả cộng đồng.
Có những buổi chiều ở Sà Phìn, trên những con đường nhỏ, có thể bắt gặp những đứa trẻ đi học về.
Ba lô trên vai.
Đôi chân nhỏ bước qua những con đường đá.
Có em đi một mình.
Có em đi cùng bạn.
Nhìn những đứa trẻ ấy, người chiến sĩ Công an có thể nghĩ đến một điều rất giản dị:
Bình yên hôm nay chính là tương lai của các em ngày mai.
Bảo đảm an ninh, trật tự không chỉ là xử lý những gì đang xảy ra.
Đó còn là bảo vệ môi trường để trẻ em được lớn lên an toàn.
Là phòng ngừa xâm hại, bạo lực, tệ nạn.
Là giáo dục ý thức pháp luật.
Là nâng cao kỹ năng tự bảo vệ.
Đặc biệt trong thời đại công nghệ phát triển nhanh, trẻ em vùng cao cũng không còn đứng ngoài không gian mạng.
Điện thoại thông minh có thể mang đến tri thức.
Nhưng cũng có thể mang đến những nguy cơ.
Thông tin sai lệch.
Lừa đảo.
Nội dung độc hại.
Những mối quan hệ không an toàn.
Những lời dụ dỗ.
Vì vậy, công tác Công an ở cơ sở ngày càng phải mở rộng từ đường bản ra không gian mạng.
Người chiến sĩ phải hiểu những nguy cơ mới.
Cha mẹ phải được hướng dẫn.
Trẻ em phải được trang bị kỹ năng.
Nhà trường, gia đình, chính quyền và Công an phải cùng phối hợp.
Bảo vệ trẻ em không chỉ là nhiệm vụ của một ngành.
Đó là trách nhiệm của toàn xã hội.
Và ở một nơi như Sà Phìn, mỗi đứa trẻ được bảo vệ tốt hơn cũng có nghĩa là tương lai của bản làng được bảo vệ tốt hơn.
Trong công tác Công an cơ sở, có những câu chuyện không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Một người phụ nữ ít nói hơn trước.
Một đứa trẻ sợ hãi khi nhắc đến một người.
Một gia đình thường xuyên xảy ra mâu thuẫn.
Một người vợ chịu đựng trong im lặng.
Một người mẹ không biết tìm ai để nhờ giúp đỡ.
Đằng sau những biểu hiện ấy có thể là những vấn đề rất nghiêm trọng.
Bởi vậy, cán bộ Công an phải biết lắng nghe.
Không phải người dân nào cũng có thể kể ngay điều họ đang chịu đựng.
Có những người cần nhiều lần gặp gỡ mới đủ tin tưởng.
Có những người cần một cách tiếp cận thật tế nhị.
Có những vấn đề cần phối hợp với chính quyền, đoàn thể, gia đình và các cơ quan chức năng.
Đây cũng là nơi phẩm chất của người cán bộ được thể hiện.
Không được vô cảm.
Không được xem nhẹ.
Không được coi những vấn đề liên quan đến an toàn của con người là chuyện nhỏ.
Phía sau mỗi vụ việc là số phận của một con người.
Và pháp luật tồn tại trước hết để bảo vệ con người.
Có những đêm ở Sà Phìn rất yên.
Gió thổi qua núi.
Sương xuống.
Bản làng chìm trong bóng tối.
Nhưng sự yên tĩnh ấy không có nghĩa người chiến sĩ Công an được phép chủ quan.
Điện thoại có thể reo bất cứ lúc nào.
Một vụ việc xảy ra.
Một người dân cần giúp đỡ.
Một tình huống bất thường xuất hiện.
Một thông tin cần xác minh.
Người cán bộ lại khoác áo, rời khỏi nhà.
Có những đêm trở về khi trời gần sáng.
Có những chuyến đi không biết bao giờ kết thúc.
Có những lúc mệt mỏi đến mức chỉ muốn đặt lưng xuống nghỉ.
Nhưng công việc vẫn còn.
Người dân vẫn cần.
Nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Đó là một phần rất bình thường trong cuộc sống của người chiến sĩ Công an cơ sở.
Bình thường đến mức đôi khi chính họ cũng không coi đó là điều đặc biệt.
Nhưng đối với gia đình của họ, mỗi cuộc điện thoại lúc nửa đêm đều là một lần lo lắng.
Đối với người dân, mỗi lần cán bộ xuất hiện giữa đêm lại là một lần cảm thấy an tâm hơn.
Có lẽ vì thế mà nghề Công an có một vẻ đẹp rất riêng.
Đó là vẻ đẹp của sự hy sinh âm thầm.
Không phải lúc nào cũng được nhìn thấy.
Nhưng luôn hiện diện trong những khoảng bình yên của cuộc sống.
Vùng núi phía Bắc thường phải đối mặt với nhiều nguy cơ thiên tai.
Mưa lớn.
Lũ quét.
Sạt lở đất.
Đường bị chia cắt.
Nhà cửa bị ảnh hưởng.
Người dân có thể bị mắc kẹt.
Trong những thời điểm ấy, người chiến sĩ Công an thường là một trong những lực lượng có mặt sớm.
Không còn ranh giới giữa nhiệm vụ thường ngày và nhiệm vụ cứu dân.
Không còn câu chuyện về giấy tờ hay hồ sơ.
Trước mắt họ là con người.
Là sự sống.
Là những gia đình đang cần được giúp đỡ.
Một chiếc áo mưa.
Một đôi ủng.
Một chiếc đèn pin.
Một chiếc điện thoại.
Một phương tiện.
Và quan trọng nhất là tinh thần sẵn sàng.
Có khi phải đi bộ.
Có khi phải vượt qua những đoạn đường khó.
Có khi phải làm việc trong điều kiện nguy hiểm.
Nhưng người dân cần giúp đỡ thì phải đi.
Đó là lúc câu nói “Vì nhân dân phục vụ” trở thành một hành động cụ thể.
Không cần giải thích.
Không cần khẩu hiệu.
Chỉ cần có mặt.
Ngày nay, chuyển đổi số đang thay đổi mạnh mẽ phương thức quản lý xã hội.
Người dân ngày càng sử dụng nhiều dịch vụ công trực tuyến.
Thông tin được cập nhật nhanh hơn.
Công việc hành chính từng bước được số hóa.
Điều đó tạo ra nhiều cơ hội nhưng cũng đặt ra yêu cầu mới đối với Công an cơ sở.
Cán bộ không thể chỉ giỏi nghiệp vụ truyền thống.
Phải hiểu công nghệ.
Phải biết khai thác dữ liệu.
Phải nâng cao kỹ năng số.
Phải hỗ trợ người dân tiếp cận các dịch vụ hành chính hiện đại.
Đặc biệt, trong một địa bàn có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số, việc chuyển đổi số cần đi cùng với công tác hướng dẫn.
Không phải người dân nào cũng quen sử dụng điện thoại thông minh.
Không phải ai cũng hiểu quy trình trực tuyến.
Không phải ai cũng có điều kiện tiếp cận công nghệ như nhau.
Vì vậy, người cán bộ Công an phải trở thành cầu nối.
Hướng dẫn.
Giải thích.
Hỗ trợ.
Giúp người dân không bị bỏ lại phía sau trong quá trình chuyển đổi số.
Cùng với đó là nhiệm vụ phòng ngừa tội phạm trên không gian mạng.
Những thủ đoạn lừa đảo ngày càng tinh vi.
Kẻ xấu có thể ở rất xa nhưng tác động đến một gia đình ở vùng cao chỉ bằng một cuộc gọi, một đường link, một tài khoản mạng xã hội, một lời hứa hoặc một thông tin giả.
Vì vậy, bảo đảm an ninh, trật tự hôm nay không chỉ diễn ra trên những con đường của Sà Phìn.
Nó còn diễn ra trên những “con đường số”.
Một lực lượng mạnh trước hết phải là một tập thể đoàn kết.
Ở Công an xã, điều này càng quan trọng.
Bởi địa bàn rộng.
Công việc nhiều.
Nhiệm vụ đa dạng.
Có lúc phải xử lý nhiều việc cùng lúc.
Nếu mỗi cán bộ chỉ biết phần việc của mình, sức mạnh tập thể sẽ bị hạn chế.
Nhưng nếu mọi người biết hỗ trợ nhau, chia sẻ thông tin, phối hợp trong công việc, hiệu quả sẽ được nâng lên.
Tinh thần đồng chí, đồng đội vì thế trở thành một giá trị đặc biệt.
Người đi trước hướng dẫn người đi sau.
Người có kinh nghiệm chia sẻ cho người mới.
Người trực ban hỗ trợ người làm hồ sơ.
Người nắm địa bàn phối hợp với người xử lý vụ việc.
Mỗi người một nhiệm vụ.
Nhưng cùng chung một mục tiêu.
Vì bình yên của nhân dân.
Và muốn có một tập thể mạnh, trước hết phải có tổ chức Đảng vững mạnh.
Chi bộ là nơi định hướng tư tưởng, tổ chức thực hiện nhiệm vụ, kiểm tra, giám sát và nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên giữ gìn phẩm chất, trách nhiệm trước Đảng, trước nhân dân.
Trong môi trường Công an, điều đó càng quan trọng.
Bởi người dân nhìn vào cán bộ Công an không chỉ để đánh giá một cá nhân.
Họ còn nhìn vào đó để đánh giá hình ảnh của lực lượng Công an nhân dân, hình ảnh của chính quyền và phần nào là hiệu quả lãnh đạo của Đảng ở cơ sở.
Một cán bộ tận tụy sẽ góp phần làm đẹp hình ảnh người chiến sĩ Công an.
Một thái độ thiếu trách nhiệm có thể làm giảm niềm tin của nhân dân.
Vì vậy, xây dựng Đảng trong Công an xã không phải là công việc riêng của tổ chức Đảng.
Đó là nền tảng để xây dựng lực lượng.
Đó là cơ sở để mỗi cán bộ tự soi mình trong công việc hằng ngày.
Có một điều rất đặc biệt trong công tác ở cơ sở:
Người dân nhìn vào cán bộ bằng những việc làm cụ thể.
Họ không đọc nghị quyết giống cán bộ.
Họ không quan tâm cán bộ đã tham dự bao nhiêu cuộc họp.
Họ quan tâm khi gia đình mình gặp khó khăn, cán bộ có đến không.
Khi có vụ việc, cán bộ có trách nhiệm không.
Khi cần hướng dẫn, cán bộ có tận tình không.
Khi họ sai, cán bộ có giải thích cho họ hiểu không.
Khi họ bị xâm hại quyền lợi, cán bộ có bảo vệ họ không.
Đó chính là “bài kiểm tra” hằng ngày đối với người đảng viên.
Vì thế, một người đảng viên ở Công an xã phải luôn tự hỏi:
Mình đã thực sự gần dân chưa?
Mình đã nghe dân nói hết chưa?
Mình đã hiểu những khó khăn của dân chưa?
Mình đã làm được gì để người dân tin tưởng hơn vào Đảng, vào Nhà nước, vào lực lượng Công an?
Những câu hỏi ấy không có đáp án cố định.
Bởi ngày hôm nay làm tốt không có nghĩa ngày mai được phép chủ quan.
Niềm tin của nhân dân là tài sản quý giá.
Đã quý thì phải giữ.
Có thể nói ngắn gọn rằng: muốn xây dựng lực lượng Công an vững mạnh, trước hết phải xây dựng tổ chức Đảng vững mạnh.
Đây không chỉ là yêu cầu về tổ chức.
Đó còn là yêu cầu về con người.
Một tổ chức Đảng mạnh sẽ tạo ra môi trường để cán bộ rèn luyện.
Một chi bộ đoàn kết sẽ tạo ra sức mạnh tập thể.
Một đảng viên gương mẫu sẽ tạo ra ảnh hưởng tích cực đối với đồng đội.
Và một tập thể Công an tận tụy sẽ tạo ra niềm tin trong nhân dân.
Vì vậy, công tác xây dựng Đảng tại Công an xã Sà Phìn cần tiếp tục gắn chặt với nhiệm vụ chuyên môn.
Không tách rời chính trị với nghiệp vụ.
Không tách rời xây dựng Đảng với xây dựng lực lượng.
Không tách rời công tác tư tưởng với hiệu quả công việc.
Mỗi nhiệm vụ chuyên môn đều phải thể hiện tinh thần trách nhiệm của người đảng viên.
Mỗi việc làm của đảng viên đều góp phần xây dựng hình ảnh tổ chức Đảng.
Đó là mối quan hệ hai chiều.
Trong bất kỳ tổ chức nào, nguy cơ xa dân luôn cần được cảnh giác.
Xa dân không nhất thiết là không xuống cơ sở.
Có khi xuống cơ sở nhưng không nghe dân cũng là xa dân.
Có khi gặp dân nhưng chỉ nói, không nghe cũng là xa dân.
Có khi giải quyết công việc nhưng thiếu sự chia sẻ cũng tạo khoảng cách.
Có khi hoàn thành đúng thủ tục nhưng không giúp người dân hiểu vấn đề cũng chưa phải là phục vụ tốt.
Vì vậy, gần dân trước hết là gần về tinh thần.
Biết đặt mình vào hoàn cảnh của người dân.
Một người dân vùng cao có thể phải đi rất xa để đến trụ sở. Nếu cán bộ giải thích không rõ, họ có thể phải quay lại nhiều lần.
Một người dân không hiểu tiếng phổ thông thật tốt có thể gặp khó khăn khi tiếp cận quy định pháp luật. Nếu cán bộ thiếu kiên nhẫn, khoảng cách càng lớn.
Một người dân có trình độ hạn chế có thể không hiểu thuật ngữ hành chính. Nếu cán bộ dùng ngôn ngữ quá chuyên môn, họ sẽ khó tiếp nhận.
Những điều tưởng nhỏ nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến niềm tin.
Vì vậy, cải cách hành chính, chuyển đổi số, nâng cao chất lượng phục vụ nhân dân phải bắt đầu từ những việc cụ thể như thế.
Sà Phìn là vùng đất giàu bản sắc văn hóa.
Những ngôi nhà truyền thống.
Trang phục.
Tiếng khèn.
Những làn điệu dân gian.
Phong tục.
Tập quán.
Lễ hội.
Các giá trị văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Văn hóa không chỉ làm nên bản sắc của một cộng đồng.
Văn hóa còn là một nguồn lực để xây dựng xã hội.
Trong công tác Công an, hiểu văn hóa địa phương giúp cán bộ hiểu dân hơn.
Hiểu phong tục để vận động đúng cách.
Hiểu tâm lý cộng đồng để giải quyết vụ việc phù hợp.
Hiểu ngôn ngữ để tuyên truyền hiệu quả.
Hiểu truyền thống để phát huy những giá trị tốt đẹp.
Bảo đảm an ninh, trật tự không có nghĩa là tách người dân khỏi văn hóa của họ.
Ngược lại, phải dựa vào những giá trị tích cực của cộng đồng để xây dựng đời sống văn minh.
Những phong tục tốt đẹp cần được gìn giữ.
Những tập quán không còn phù hợp cần được vận động thay đổi từng bước.
Không áp đặt.
Không cực đoan.
Mà bằng thuyết phục.
Bằng pháp luật.
Bằng sự hiểu biết.
Đó là một phương pháp dân vận rất quan trọng.
Cao nguyên đá ngày càng thu hút du khách.
Sự phát triển của du lịch mở ra nhiều cơ hội.
Người dân có thêm việc làm.
Nhiều sản phẩm văn hóa có cơ hội được giới thiệu.
Kinh tế địa phương có thêm động lực.
Nhưng đi cùng với đó là những yêu cầu mới về quản lý xã hội.
Khách du lịch đến đông hơn.
Người từ địa phương khác đến làm ăn.
Các hoạt động dịch vụ phát triển.
Không gian mạng quảng bá hình ảnh địa phương mạnh hơn.
Các loại hình lưu trú, kinh doanh, dịch vụ đa dạng hơn.
Tất cả đặt ra yêu cầu đối với công tác bảo đảm an ninh, trật tự.
Công an xã phải chủ động nắm tình hình.
Phối hợp với chính quyền.
Phối hợp với các cơ sở kinh doanh.
Tuyên truyền cho người dân.
Hướng dẫn du khách chấp hành pháp luật.
Phòng ngừa trộm cắp, lừa đảo, tệ nạn xã hội.
Đặc biệt, trong bối cảnh giao lưu ngày càng rộng mở, nguy cơ xuất hiện các loại tội phạm xuyên địa bàn, tội phạm liên quan đến mua bán người, ma túy, lừa đảo và các hành vi vi phạm pháp luật khác cũng cần được cảnh giác.
Đối với địa bàn vùng cao, biên giới và có hoạt động du lịch, công tác phòng ngừa càng cần chủ động.
Không chờ vụ việc xảy ra.
Không để những nguy cơ nhỏ tích tụ thành vấn đề lớn.
Ngày trước, người dân bảo vệ bản làng bằng cách cùng nhau canh gác.
Ngày nay, hình thức bảo vệ xã hội đã thay đổi.
Nhưng tinh thần cộng đồng vẫn còn nguyên giá trị.
Một người dân nhìn thấy điều bất thường và báo Công an.
Một gia đình nhắc nhở con em.
Một trưởng thôn vận động cộng đồng.
Một người có uy tín tuyên truyền trong cộng đồng.
Một đoàn viên tham gia hoạt động xã hội.
Tất cả đều là những “điểm gác” tự nhiên của an ninh nhân dân.
Công an không thể có mặt ở mọi nơi cùng một lúc.
Nhưng nếu nhân dân cùng tham gia, địa bàn sẽ trở nên an toàn hơn.
Đó là sức mạnh của xã hội.
Đó cũng là sức mạnh của chế độ khi lòng dân được phát huy.
Bởi thế, xây dựng thế trận lòng dân không phải là việc nói cho hay.
Nó phải được thể hiện bằng cơ chế để người dân tham gia.
Người dân được lắng nghe.
Thông tin của người dân được tiếp nhận.
Ý kiến của người dân được tôn trọng.
Những phản ánh chính đáng được giải quyết.
Khi người dân thấy tiếng nói của mình có giá trị, họ sẽ chủ động hơn trong việc bảo vệ cộng đồng.
Nếu có một hình ảnh để nói về người Công an xã vùng cao, có lẽ đó là đôi chân.
Đôi chân đi trên đá.
Đi trong mưa.
Đi giữa sương.
Đi qua những con dốc.
Đi đến những bản xa.
Đi vào những gia đình đang có chuyện.
Đi trong những đêm không ngủ.
Đôi chân ấy ít khi được nhắc đến.
Người ta thường nhìn thấy kết quả cuối cùng.
Nhưng phía sau kết quả ấy là hàng trăm, hàng nghìn bước chân.
Một cuộc xác minh có thể bắt đầu từ một chuyến đi.
Một vụ việc được giải quyết có thể bắt đầu từ một cuộc gặp.
Một mâu thuẫn được hóa giải có thể bắt đầu từ một lần cán bộ đến nhà.
Một thông tin quan trọng có thể bắt đầu từ một cuộc trò chuyện.
Không có con đường nào đến với lòng dân là con đường ngắn.
Phải đi.
Phải đến.
Phải gặp.
Phải nghe.
Phải trở lại.
Đó là lý do công tác Công an cơ sở luôn đòi hỏi sự bền bỉ.
Người chiến sĩ đi làm nhiệm vụ có một gia đình phía sau.
Có cha mẹ chờ.
Có vợ chờ chồng.
Có chồng chờ vợ.
Có con chờ bố mẹ.
Có những bữa cơm nguội.
Có những ngày lễ vắng người.
Có những cuộc điện thoại ngắn ngủi.
“Anh đang làm nhiệm vụ.”
“Em về muộn.”
“Đừng chờ cơm.”
Những câu nói tưởng bình thường nhưng chứa đựng phía sau là sự hy sinh của cả gia đình.
Bởi người chiến sĩ không thể dành toàn bộ thời gian cho gia đình.
Khi nhân dân cần, nhiệm vụ được đặt lên trước.
Gia đình phải hiểu.
Phải chia sẻ.
Phải chờ đợi.
Đằng sau mỗi người chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ đều có thể có sự hy sinh thầm lặng của những người thân.
Vì vậy, khi nói về người Công an, cũng cần nhớ đến những gia đình của họ.
Họ cũng là một phần của hành trình giữ bình yên.
Đá không dễ trồng cây.
Nhưng người Mông vẫn trồng ngô trên đá.
Núi cao không dễ đi.
Nhưng người dân vẫn đi qua.
Mùa đông lạnh.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Người chiến sĩ Công an cũng cần phẩm chất ấy.
Bền bỉ.
Kiên trì.
Không nản trước khó khăn.
Không dao động trước thử thách.
Không xa dân khi công việc nhiều.
Không quên trách nhiệm khi điều kiện thiếu thốn.
Có lẽ đó là bài học mà cao nguyên đá đã dạy cho những người sống và làm việc ở đây.
Muốn giữ được một miền đất, trước hết phải biết yêu miền đất ấy.
Muốn bảo vệ nhân dân, trước hết phải hiểu nhân dân.
Mỗi mùa ở cao nguyên lại có một vẻ đẹp riêng.
Khi mùa xuân đến, những sắc hoa làm mềm đi màu xám của đá.
Nhìn những bông hoa nhỏ mọc lên giữa khe đá, người ta dễ hiểu hơn về sức sống của vùng đất này.
Hoa không cần đất rộng.
Chỉ cần một chút đất.
Một chút nước.
Một chút nắng.
Và nó vẫn nở.
Niềm tin của nhân dân cũng vậy.
Không cần những điều quá lớn lao.
Chỉ cần cán bộ thật lòng.
Chỉ cần một lần giúp đỡ.
Một lần giữ lời.
Một lần đứng về phía người yếu thế.
Một lần có mặt khi dân cần.
Những điều nhỏ bé ấy có thể gieo một hạt giống.
Hạt giống của niềm tin.
Rồi niềm tin lớn lên.
Và đến một ngày, nó trở thành sức mạnh.
Sà Phìn hôm nay đang đứng trước nhiều cơ hội phát triển.
Hạ tầng từng bước được quan tâm.
Du lịch mở ra những hướng đi mới.
Đời sống nhân dân có nhiều thay đổi.
Công nghệ đi vào cuộc sống.
Thế hệ trẻ có điều kiện tiếp cận tri thức rộng hơn.
Nhưng cùng với cơ hội là những thách thức.
Tội phạm có thể thay đổi phương thức.
Các vấn đề xã hội có thể phát sinh.
Thông tin xấu độc có thể tác động đến cộng đồng.
Sự giao lưu rộng mở tạo ra những yêu cầu mới.
Vì vậy, Công an xã phải tiếp tục đổi mới.
Không ngừng học tập.
Nâng cao nghiệp vụ.
Nâng cao trình độ công nghệ.
Hiểu biết pháp luật.
Hiểu văn hóa.
Hiểu địa bàn.
Và quan trọng nhất là giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ Công an nhân dân.
Một nền an ninh vững chắc phải bắt đầu từ cơ sở.
Cơ sở ổn định thì địa phương ổn định.
Địa phương ổn định thì đất nước có thêm nền tảng phát triển.
Vì vậy, xây dựng Công an xã vững mạnh không phải việc riêng của ngành Công an.
Đó là một phần của nhiệm vụ xây dựng hệ thống chính trị ở cơ sở.
Cần quan tâm đến đội ngũ cán bộ.
Cần tạo điều kiện để cán bộ học tập.
Cần nâng cao cơ sở vật chất.
Cần tăng cường phương tiện.
Cần ứng dụng khoa học, công nghệ.
Cần chăm lo đời sống tinh thần.
Cần xây dựng môi trường làm việc đoàn kết.
Và đặc biệt là xây dựng văn hóa phục vụ nhân dân.
Một người cán bộ có thể thiếu một phương tiện.
Nhưng không thể thiếu trách nhiệm.
Một đơn vị có thể gặp khó khăn về điều kiện.
Nhưng không thể để thiếu tinh thần phục vụ.
Đó là điều làm nên sức mạnh của Công an cơ sở.
Mục tiêu cuối cùng của công tác Công an không phải là có bao nhiêu hồ sơ được giải quyết.
Không phải có bao nhiêu cuộc họp.
Không phải có bao nhiêu báo cáo.
Mục tiêu cuối cùng là người dân được sống an toàn.
Người già được bảo vệ.
Phụ nữ được bảo vệ.
Trẻ em được bảo vệ.
Người yếu thế được bảo vệ.
Người lao động được yên tâm làm ăn.
Du khách được an toàn.
Gia đình được bình yên.
Bản làng được ổn định.
Khi người dân có thể ngủ ngon, đó là lúc công tác Công an có ý nghĩa nhất.
Có thể một ngày nào đó, những người chiến sĩ hôm nay sẽ rời Sà Phìn.
Họ sẽ đến một đơn vị khác.
Một địa bàn khác.
Một nhiệm vụ khác.
Nhưng những con đường đã đi qua sẽ ở lại.
Những gia đình đã từng gặp gỡ sẽ ở lại.
Những câu chuyện của người dân sẽ ở lại.
Những đêm thức trắng sẽ ở lại.
Và quan trọng nhất, niềm tin mà họ đã gieo sẽ ở lại.
Đó là cách người Công an viết dấu ấn của mình.
Không nhất thiết bằng tên tuổi.
Không nhất thiết bằng những điều lớn lao.
Mà bằng những điều bình dị.
Một người dân nhớ đến mình bằng một lời cảm ơn.
Một đứa trẻ nhớ đến mình như người đã từng giúp đỡ.
Một gia đình nhớ rằng lúc khó khăn đã có cán bộ đến.
Một cộng đồng nhớ rằng có những người đã nhiều đêm đứng gác để bản làng bình yên.
Như thế là đủ.
Đứng giữa cao nguyên đá, người ta dễ cảm nhận được sự rộng lớn của đất trời.
Nhưng người chiến sĩ Công an nhìn thấy điều gần hơn.
Đó là những mái nhà.
Những con người.
Những đứa trẻ.
Những con đường.
Những bản làng.
Đó là đối tượng mà họ phải bảo vệ.
Lời thề của người chiến sĩ không nằm trên giấy.
Nó được thể hiện bằng hành động.
Mỗi ngày một chút.
Mỗi vụ việc một chút.
Mỗi chuyến đi một chút.
Mỗi lần đối diện khó khăn một chút.
Cho đến khi những điều nhỏ bé ấy trở thành phẩm chất.
Trở thành bản lĩnh.
Trở thành niềm tin.
Và trở thành hình ảnh đẹp của người chiến sĩ Công an nhân dân.
Chiều xuống.
Cao nguyên đá lại chìm dần trong màu tím của núi rừng.
Gió đi qua những vách đá.
Khói bếp bay lên.
Những mái nhà bắt đầu sáng đèn.
Một ngày nữa trôi qua.
Có thể hôm nay không có một chiến công đặc biệt.
Không có những tiếng reo vui.
Không có những ánh đèn sân khấu.
Chỉ có những công việc bình thường.
Một hồ sơ.
Một cuộc gặp.
Một chuyến đi.
Một buổi tuyên truyền.
Một cuộc điện thoại.
Một lần tuần tra.
Một vụ việc được giải quyết.
Một gia đình được giúp đỡ.
Một đêm bình yên.
Nhưng chính những điều bình thường ấy làm nên sự phi thường của cuộc sống.
Bởi bình yên chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Phía sau bình yên là trách nhiệm.
Phía sau trách nhiệm là sự hy sinh.
Phía sau sự hy sinh là niềm tin.
Và phía sau niềm tin ấy là sức mạnh của nhân dân, là sự lãnh đạo của Đảng, là bản lĩnh của cả hệ thống chính trị.
Công an xã Sà Phìn đứng trong dòng chảy ấy.
Từ những chủ trương lớn của Đảng, những yêu cầu của nhiệm vụ bảo vệ an ninh, trật tự được cụ thể hóa bằng từng công việc ở cơ sở.
Từ nghị quyết đến cuộc sống.
Từ văn bản đến hành động.
Từ khẩu hiệu đến những bước chân.
Từ trách nhiệm của tổ chức Đảng đến niềm tin của nhân dân.
Đó là con đường mà những người chiến sĩ Công an xã đang đi.
Con đường ấy không phải lúc nào cũng bằng phẳng.
Nhưng chính những con đường đá đã rèn luyện đôi chân.
Chính những đêm sương đã rèn luyện ý chí.
Chính những khó khăn của nhân dân đã nhắc nhở người cán bộ về trách nhiệm của mình.
Và chính lòng dân đã tiếp thêm sức mạnh để họ tiếp tục.
Cao nguyên đá Đồng Văn có thể khắc nghiệt.
Nhưng con người không đầu hàng đá.
Họ gieo hạt.
Họ trồng ngô.
Họ dựng nhà.
Họ xây bản.
Họ nuôi con.
Họ làm giàu trên chính quê hương mình.
Công an xã Sà Phìn cũng đang góp một phần vào hành trình ấy.
Không trực tiếp gieo những hạt ngô trên đá, nhưng họ góp phần giữ cho những người gieo hạt được bình yên.
Không trực tiếp dựng từng mái nhà, nhưng họ góp phần bảo vệ những mái nhà ấy.
Không trực tiếp dạy từng đứa trẻ, nhưng họ góp phần giữ môi trường an toàn để trẻ em lớn lên.
Không thể hiện diện trong từng khoảnh khắc của mỗi gia đình, nhưng khi nhân dân cần, họ phải có mặt.
Đó là ý nghĩa sâu xa của công việc.
Đó là giá trị của người chiến sĩ Công an nhân dân.
Và đó cũng là giá trị của một tổ chức Đảng biết lấy nhân dân làm trung tâm của mọi nhiệm vụ.
Bởi suy cho cùng, xây dựng Đảng không chỉ là xây dựng một tổ chức.
Đó còn là xây dựng niềm tin.
Xây dựng lực lượng không chỉ là xây dựng con người.
Đó còn là xây dựng phẩm chất.
Giữ an ninh, trật tự không chỉ là đấu tranh với tội phạm.
Đó còn là giữ gìn cuộc sống.
Và phục vụ nhân dân không chỉ là hoàn thành một nhiệm vụ hành chính.
Đó là cách người cán bộ trả lời câu hỏi:
Mình đã làm được gì cho nhân dân?
Ở Sà Phìn, câu trả lời có thể rất giản dị.
Một mái nhà còn sáng đèn.
Một đứa trẻ vẫn đến trường.
Một gia đình không còn sợ hãi.
Một người dân biết tìm đến pháp luật.
Một bản làng đoàn kết.
Một con đường an toàn.
Một đêm không có tiếng gọi khẩn cấp.
Một ngày bình yên.
Thế là đủ để hiểu giá trị của những người đang âm thầm làm nhiệm vụ.
Sà Phìn hôm nay vẫn còn đó những dãy núi đá.
Nhưng giữa đá, những mùa hoa vẫn nở.
Như một lời nhắc nhở rằng:
Dù cuộc sống còn khó khăn, con người vẫn có thể tạo nên tương lai.
Dù đường đi còn nhiều thử thách, chỉ cần có niềm tin, con người sẽ bước tiếp.
Dù nhiệm vụ của người chiến sĩ còn nhiều gian nan, chỉ cần còn nhân dân bên cạnh, họ sẽ có thêm sức mạnh.
Và dù thời gian có trôi qua, những người từng đi qua Sà Phìn, từng đứng giữa những con đường đá, từng thức trong những đêm lạnh, từng ngồi bên người dân, từng lắng nghe những câu chuyện đời thường… sẽ luôn mang theo một điều rất đẹp:
Niềm tự hào được phục vụ nhân dân.
Giữa cao nguyên đá Đồng Văn, nơi đất và đá đã làm nên một miền ký ức đặc biệt của Tổ quốc, những người chiến sĩ Công an xã Sà Phìn vẫn ngày ngày bước đi.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Không đứng trên nhân dân.
Mà đứng cùng nhân dân.
Cùng đi.
Cùng nghe.
Cùng chia sẻ.
Cùng bảo vệ.
Cùng dựng xây.
Để rồi mỗi khi chiều xuống, những mái nhà trong bản lại lên đèn.
Những đứa trẻ trở về nhà sau một ngày học.
Những người nông dân yên tâm với nương ngô.
Những gia đình quây quần bên bếp lửa.
Và trên những con đường đá, màu áo người chiến sĩ vẫn lặng lẽ đi qua.
Có thể chẳng ai nhớ hết những bước chân ấy.
Nhưng bình yên thì nhớ.
Nhân dân thì nhớ.
Và lịch sử của một vùng đất cũng sẽ nhớ.
Bởi trong mỗi mùa hoa nở trên đá, có một phần mồ hôi của những con người đã âm thầm giữ đất.
Trong mỗi ánh đèn bình yên của bản làng, có một phần trách nhiệm của những người đứng gác.
Trong mỗi nụ cười của nhân dân, có bóng dáng của những người chiến sĩ đã chọn cho mình một con đường:
Con đường vì Đảng, vì Tổ quốc, vì nhân dân.
Và trên con đường ấy, Công an xã Sà Phìn vẫn bước tiếp.
Giữ bình yên nơi đá nở hoa.
Giữ niềm tin trong lòng dân.
Giữ vững thế trận an ninh nhân dân từ cơ sở.
Để cao nguyên đá không chỉ là nơi con người vượt qua gian khó để tồn tại, mà còn là nơi những ước mơ được gieo xuống, những tương lai được dựng xây và những mùa hoa tiếp tục nở.
Kiều Nga